Bạn đã từng đến 1 nơi không quen biết ai mà vẫn có thể tự lực sinh sống chưa???
Nếu chưa hãy đọc ngay bài viết này nhé!
Hành trình chạy độc hành từ Vũng Tàu đến Đà Nẵng bắt đầu:
Năm tôi 21 tuổi đã từng ấp ủ dự định đi hết Việt Nam, nhưng lúc đó gia đình có việc tôi đành lỡ hẹn với bản thân. Rời bỏ Đà Lạt, tôi về lại Vũng Tàu với những nuối tiếc, lưu luyến. Nhưng trong tôi ấp ủ, đam mê vẫn còn đó, năm nay tôi đã 26 tuổi, tháng 8 khi sự nghiệp không được suôn sẻ thì quyết tâm trải nghiệm toàn VN lại dậy sóng. Và khó khăn không lấn áp được đam mê nên tôi đã đặt chân tới 1 thành phố đáng sống nhất Việt Nam, Đà Nẵng được mệnh danh SINGAPO thu nhỏ.
Trong vòng 1 buổi tối, tôi soạn đồ và sáng hôm sau tôi xuất phát sớm. Khi đi mẹ tôi hỏi: hôm nay sao dậy sớm vậy? tôi lẳng lặng lủi thủi chuẩn bị không nói gì. Lúc tôi đi thì không ai biết, tôi vạch ra kế hoạch chạy xe từ Vũng Tàu đến Phú Yên thì ngủ lại ngày sau tiếp tục di chuyển. Lúc này tôi nhắn tin cho chị tôi và chuyển lời với mẹ là tôi đi nhà bạn tôi chơi, vài bữa tôi về. Thế là yên tâm tiếp tục hành trình, trong hành trình tôi có nhắn tin với bạn tôi nhưng tôi không bật mí mình đang ở đâu và làm gì. Hầu như chuyến đi của tôi đều bí mật,tôi không muốn ai biết,kể cả con bạn thân, vì tôi sợ chuyến đi sẽ thất bại.
Sau 1 ngày chạy xe mệt mỏi vượt qua Đèo Cả ( đèo này hạn chế đi tối, vì xe ít và nghe nói có cướp) tôi đã đến được Phú Yên và nghỉ ở homestay đất phú với giá 100k 1 phòng, tối đó tôi có đi xem hội chợ và bị mắc mưa ( cảm giác như sống lại với tuổi thơ). Cung đường từ VT đi Phú Yên hầu như dễ đi chỉ có khúc vượt đèo cả vào sập tối khiến tôi hơi sợ,may sau tôi ghép đoàn với 2 xe cùng đi Phú Yên. Sáng hôm sau tiếp tục hành trình Phú Yên - Đà Nẵng.Cung đường Phú Yên -ĐN hầu như rất dễ đi, 6h tối tôi đã có mặt ở bến xe ĐN và được chị chung phòng ( mới quen chiều hôm trước) đón, sau khi về phòng có 1 chuyện xảy ra không suôn sẻ với tôi, tính tôi thật thà nên kể chuyện của mình khiến chị đó đổi ý nên chị bảo mai tôi nên tìm phòng khác. Và rồi tôi phải đi tìm phòng khác, trong vòng 1 ngày tôi vừa đi xin việc vừa phải tìm phòng, rất may là tôi tìm được 1 phòng gần nơi tôi làm, và trong ngày hôm đó tôi cũng xin được việc. May mắn đã mỉm cười với bạn nếu bạn không ngừng cố gắng.
Để tôi kể bạn nghe về công việc của tôi, tôi làm phiên dịch công ty , đa số ngồi chơi, tôi ngồi chơi cả gần nữa tháng mới có việc để làm, nhưng hầu như công việc tôi rất nhàn, tôi có nhiều thời gian để vạch ra cho mình kế hoạch tiếp theo, về những chi tiết của chuyến đi mới.
Tôi tận dụng ngày nghĩ để đi trải nghiệm,2 tuần đầu tiên tôi đi 1 vòng ĐN tuần thứ 3 tôi đi huế, tuần thứ 4 tôi đi hội an, và kết thúc quá trình trải nghiệm ở ĐN. Thật ra tôi vẫn chưa đi hết ĐN nhưng cái tôi nhận được không phải để check in, mà là những món ăn, cách mọi người đối xử với tôi.
1 ngày thường nhật của tôi: 6H sáng dậy chuẩn bị đi làm, 7h30 vào ca và 5h30 bắt đầu về nha, lượn lờ đâu đó ăn món yêu thích, có hôm ra phố ngắm người ngắm cầu tình yêu và ngắm xe cộ rồi về.
Món ăn mà tôi yêu thích: bánh xèo có nước chấm rất đặt biệt nên thử nhé, tôi thích ăn ở vỉa hè hơn là những nơi review trên mạng, bún mắm lần đầu tôi ăn tôi cảm thấy sao lại không giống như ở miền nam,không có nước lèo, nhưng mà thật sự rất ngon, tôi không thích ăn bún nhưng ở ĐN tôi ăn bún mắm rất nhiều lần. Món bánh bèo có nhân ướt rất đặt biệt hầu như sáng nào tôi cũng ăn sáng món đó, ah có bánh đậm nữa. à quên có cả chè Liên chè mà ăn trong tô,kkk, chè thái sầu riêng 20k 1 tô ngon lắm luôn (mê ăn quên chụp ảnh mất tiêu rồi).
Ra ĐN thèm tô hủ tiếu miền nam, vô tình 1 hôm tôi bắt gặp 1 quán hủ tiếu tôi ăn 2 ngày liền. Buổi sáng ở ĐN thường bán mì quảng, bánh đậm bánh bèo, bánh bột lọc, bún mắm, bún bò, hầu như tôi không thấy hủ tiếu. Ở khu tôi sống mức sống thấp, dễ sống, con người thân thiện nhiệt tình, và tôi đã Yêu Đà Nẵng như thế!
Ở ĐN tôi không có bạn nhiều, nên khi tôi đi đều lưu luyến nhất là cuộc sống, con người, món ăn và đặt biệt là Thành Phố với những cây cầu...
Nếu chưa hãy đọc ngay bài viết này nhé!
Hành trình chạy độc hành từ Vũng Tàu đến Đà Nẵng bắt đầu:
Năm tôi 21 tuổi đã từng ấp ủ dự định đi hết Việt Nam, nhưng lúc đó gia đình có việc tôi đành lỡ hẹn với bản thân. Rời bỏ Đà Lạt, tôi về lại Vũng Tàu với những nuối tiếc, lưu luyến. Nhưng trong tôi ấp ủ, đam mê vẫn còn đó, năm nay tôi đã 26 tuổi, tháng 8 khi sự nghiệp không được suôn sẻ thì quyết tâm trải nghiệm toàn VN lại dậy sóng. Và khó khăn không lấn áp được đam mê nên tôi đã đặt chân tới 1 thành phố đáng sống nhất Việt Nam, Đà Nẵng được mệnh danh SINGAPO thu nhỏ.
Trong vòng 1 buổi tối, tôi soạn đồ và sáng hôm sau tôi xuất phát sớm. Khi đi mẹ tôi hỏi: hôm nay sao dậy sớm vậy? tôi lẳng lặng lủi thủi chuẩn bị không nói gì. Lúc tôi đi thì không ai biết, tôi vạch ra kế hoạch chạy xe từ Vũng Tàu đến Phú Yên thì ngủ lại ngày sau tiếp tục di chuyển. Lúc này tôi nhắn tin cho chị tôi và chuyển lời với mẹ là tôi đi nhà bạn tôi chơi, vài bữa tôi về. Thế là yên tâm tiếp tục hành trình, trong hành trình tôi có nhắn tin với bạn tôi nhưng tôi không bật mí mình đang ở đâu và làm gì. Hầu như chuyến đi của tôi đều bí mật,tôi không muốn ai biết,kể cả con bạn thân, vì tôi sợ chuyến đi sẽ thất bại.
Để tôi kể bạn nghe về công việc của tôi, tôi làm phiên dịch công ty , đa số ngồi chơi, tôi ngồi chơi cả gần nữa tháng mới có việc để làm, nhưng hầu như công việc tôi rất nhàn, tôi có nhiều thời gian để vạch ra cho mình kế hoạch tiếp theo, về những chi tiết của chuyến đi mới.
Tôi tận dụng ngày nghĩ để đi trải nghiệm,2 tuần đầu tiên tôi đi 1 vòng ĐN tuần thứ 3 tôi đi huế, tuần thứ 4 tôi đi hội an, và kết thúc quá trình trải nghiệm ở ĐN. Thật ra tôi vẫn chưa đi hết ĐN nhưng cái tôi nhận được không phải để check in, mà là những món ăn, cách mọi người đối xử với tôi.
1 ngày thường nhật của tôi: 6H sáng dậy chuẩn bị đi làm, 7h30 vào ca và 5h30 bắt đầu về nha, lượn lờ đâu đó ăn món yêu thích, có hôm ra phố ngắm người ngắm cầu tình yêu và ngắm xe cộ rồi về.
Món ăn mà tôi yêu thích: bánh xèo có nước chấm rất đặt biệt nên thử nhé, tôi thích ăn ở vỉa hè hơn là những nơi review trên mạng, bún mắm lần đầu tôi ăn tôi cảm thấy sao lại không giống như ở miền nam,không có nước lèo, nhưng mà thật sự rất ngon, tôi không thích ăn bún nhưng ở ĐN tôi ăn bún mắm rất nhiều lần. Món bánh bèo có nhân ướt rất đặt biệt hầu như sáng nào tôi cũng ăn sáng món đó, ah có bánh đậm nữa. à quên có cả chè Liên chè mà ăn trong tô,kkk, chè thái sầu riêng 20k 1 tô ngon lắm luôn (mê ăn quên chụp ảnh mất tiêu rồi).
Bánh bèo nhân ướt
Ra ĐN thèm tô hủ tiếu miền nam, vô tình 1 hôm tôi bắt gặp 1 quán hủ tiếu tôi ăn 2 ngày liền. Buổi sáng ở ĐN thường bán mì quảng, bánh đậm bánh bèo, bánh bột lọc, bún mắm, bún bò, hầu như tôi không thấy hủ tiếu. Ở khu tôi sống mức sống thấp, dễ sống, con người thân thiện nhiệt tình, và tôi đã Yêu Đà Nẵng như thế!
món này là mít trộn ( mít non luộc chín làm gỏi thịt heo, ăn khá ngon)








Comments
Post a Comment