Mọi sự nỗ lực cố gắng đều được đền đáp xứng đáng .
Ước mơ đi TQ ( Trung Quốc) biết từ đâu mà ra không? do đi làm rãnh rỗi quá, xem quá nhìu phim TQ, chữ Mê kéo dài...... quyết tâm đi Trung, ụa mà đi dạng gì, du lịch ư, k có quá nhiều tiền, thế là lên mạng xem có thể đi học không?
汤逊湖TQ là nước có rất rất nhiều học bổng, ta nói nó nhìu kinh khủng, nhưng phù hợp với mình chỉ có 1 loại, haha, thế là hành trình tự kiếm tư liệu, thi hsk,hskk, đi Hà Nội thi, r dịch covid dời lịch thi, vé máy bay coi như bỏ, khóc ròng, thời gian đó không dám nói với ai là muốn đi TQ, có khó khăn gì cũng tự 1 mình trải qua.
Cũng không phải lần đầu làm mọi thứ 1 mình, trời xui đất khiến gặp được mấy bạn chung chí hướng, giúp đỡ nhiệt tình, chứ k chắc cũng bỏ cuộc r ak, thi xong , rồi áp , rồi đợi kết quả, có khúc đầu hơi khó khăn, chứ khúc sau ngồi yên chờ kết quả thôi.
Ngày tôi đỗ học bổng cũng là 1 hành trình khác đầy khó khăn , dịch covid không đi học được chỉ có thể học online và dời tới tháng 9 năm sau. 1 năm quá lâu cho 1 con nhỏ 29 tuổi, ấy vậy mà t chờ tới 2 năm hơn mới được đi học.
Cứ mỗi năm tháng 9 cô lại gửi mail, em muốn học onl hay k? dạ cô ơi đây là cơ hội cuối cùng của em, e không muốn học onl, e muốn đến TQ, e chỉ có 1 năm, e không thể bỏ qua cơ hội này, e đã 30 tuổi rồi. Không biết sao cô thông báo ok e có thể dời thêm 1 năm nữa.
Ấy vậy mà tháng 2 năm nay cô thông báo tháng 3 năm nay sẽ được qua TQ học e có muốn học k? hay e muốn tháng 9 mới học, dạ để em suy nghĩ, xong buồn mấy ngày.
Có lẽ chờ đợi 2 năm hơn nhiệt huyết năm 29 tuổi của tôi đã bị tụt, tôi đã quen với cuộc sống hiện tại, tôi có những dự định cho tương lai, tôi nên đi hay không? 5 con mèo nhà tôi ai lo, ai cho nó ăn, hoa lá nhà tôi ai tưới, nhà tôi mới xây ai ở, người yêu tôi ai chăm sóc ( í nhầm không có ng iu) kkkk.
Bằng 1 lời động viên của người giấu tên ,tôi gác lại những bộn bề của cuộc sống, những lo toan mà không gì to tát, lên đường đi TQ, nhưng không ,qua Trung mới đầu không phải màu hồng như tôi nghĩ ( t năm 29 tuổi đã nghĩ ) ,kkk, chứ giờ 31t rồi không nghĩ vậy nữa .
T nhớ nhà, nhớ ng iu ( đã nói k có người iu mà) à không, nhớ má, nhớ mấy con mèo,kkkk. tôi bị lừa mất 150 tệ, gần 500k của tôi, huhu, tôi làm gì có nhiều tiền, mỗi tháng viện khổng tử cho tôi có 2500 tệ ( 8tr6 tiền việt). xót xa, 150 tệ t mua dc 2 cái đầm lận ak,kkk, tiếc đứt ruột.
Lúc đó t mong khám sức khoẻ bị gì xong trường kêu k đạt yêu cầu, đuổi về VN, kkk, mà sao ngu vậy ta, tự nhiên muốn bị bệnh, đúng là có bệnh thật, kkk , khùng điên hay gì, khám xong sức khoẻ, ĐẠT, và lại có cái cớ để ở lại TQ,haha.
Ở 1 tuần, rồi 2 tuần, và đến bây giờ là tầm 5 6 tuần, kkk, tôi đã tự đi xe buýt, tàu điện ngầm ( đi 1 mình) biết mò đường về trường, biết tự tìm điểm chơi, ăn món TQ chấp hết, cay , nhiều dầu, ....đã không còn là 1 còn nhỏ nhút nhát quê mùa, ah không lâu lâu vẫn quê, lâu lâu nói chuyện với mấy bạn trung nó kêu ụa nói gì không hiểu, hoặc có người kêu nói tiếng phổ thông, đừng nói tiếng địa phương, ụa có biết tiếng địa phương đâu mà nói, tôi đang nói tiếng phổ thông mà, khóc ròng,huhu. Kết :ý là quen dòi, quen cuộc sống hiện tại rồi, không muốn về VN sớm, kkk, muốn ở lại chơi cho đã. ah tôi có vài người bạn nước ngoài cực kỳ dễ thương, t thích nhất bạn người Mexico, ngang ngang tuổi, ăn chơi thẳng tay, hơn tôi về độ chịu chơi.
Comments
Post a Comment